Chuốc đủ rắc rối khi mua nhà vì tiếc tiền hoa hồng cho môi giới

Thấy môi giới đòi tiền hoa hồng cao, tôi quyết định tự tìm nhà để tiết kiệm chi phí. Không ngờ tiền không tiết kiệm được, tôi còn mất nhiều thời gian, công sức hơn mình tưởng, thậm chí suýt vướng vào tranh chấp không đáng có.

Năm 2017 nhờ làm ăn thuận lợi, vợ chồng tôi có được khoản lợi nhuận hơn 1 tỷ đồng, cộng thêm tiền tích lũy và hai bên gia đình hỗ trợ, chúng tôi tự tin tìm kiếm một căn nhà giá 2-3 tỷ đồng. Vậy nhưng khi bắt tay vào mua bán, tôi mới biết mọi chuyện không đơn giản như tôi nghĩ.

Ban đầu tôi tưởng 2-3 tỷ đồng là to, nhưng thực ra số tiền này chỉ mua được những căn nhà sâu trong ngõ, diện tích tầm 40-50m2, 3-4 tầng. Ngoài ra còn phải tốn thêm tiền sửa chữa, cải tạo nội thất. Ấy vậy mà lựa chọn cũng không nhiều. Sau nhiều lần mò mẫm trên một website nhà đất, chúng tôi cũng tìm được ngôi nhà 45m2, 3 tầng ở quận Thanh Xuân, giá 2,8 tỷ đồng, bao phí sang tên. Tuy trong ngõ nhưng đường vào ngôi nhà khá rộng rãi, lại ở khu vực hạ tầng hoàn thiện, không quá xa trường, chợ. Thấy vị trí, giá cả, hình thức ngôi nhà đều khớp với tiêu chí ban đầu, chúng tôi rất ưng. Bên môi giới cũng cam kết không kênh giá ăn chênh, và sẽ thỏa thuận lại với chủ nhà để có giá tốt nhất cho khách. 

Tuy nhiên, khi đến văn phòng làm việc để được xem nhà, môi giới nhắc tới khoản hoa hồng 1% giá trị hợp đồng, vợ chồng tôi cùng giãy nảy không chịu. Tiền mình làm ra mồ hôi nước mắt mới có được, người ta chỉ giới thiệu cho mình một ngôi nhà mà nẫng mấy chục triệu bạc? Chưa kể mỗi căn nhà đi xem mà không mua, chúng tôi cũng phải trả thêm một khoản phí tư vấn. Chúng tôi tìm hiểu thêm một bên môi giới khác không thu phí hoa hồng nhưng nghe nói họ sẽ kênh giá cao hơn giá bán thật để bù lại khoản phí môi giới mà bên bán phải chịu nên hai vợ chồng quyết định tự tìm mua nhà.

mua nhà qua môi giới
Nhiều người tiếc tiền hoa hồng cho môi giới nên thường tự mua nhà. Ảnh minh họa

Sau đó, cứ cuối tuần tôi lại chạy xe máy đi đến những khu vực mình nhắm từ trước để dò hỏi xem có ai rao bán nhà không. Đánh võng cả tháng trời mà tôi chỉ tìm được 2 căn nhưng không ưng ý. 

Loay hoay suốt mấy tháng chúng tôi bắt đầu nản dần vì công việc cũng bận rộn, nhưng vì không vội mua nhà nên tôi vẫn đều đặn lên mạng tìm kiếm. Thông tin rao bán nhà trên mạng không thiếu, lại nắm qua được giá cả, vị trí ngôi nhà để chọn lọc nhưng đa số đều bán qua bên trung gian nên tôi phải bỏ qua khá nhiều lựa chọn. 

Cuối cùng chúng tôi cũng chốt xem một ngôi nhà 3 tầng 50m2 do chính chủ rao bán ở Trung Văn. Giá căn nhà là 2,3 tỷ, ngõ rộng, gần chợ và trường học, nhìn qua ảnh còn khá mới và khang trang. Tôi bốc máy liên hệ thì chủ nhà nói có thể thương lượng giá. Tuy vị trí không đẹp bằng ngôi nhà ở Thanh Xuân nhưng giá nhà khá mềm nên chúng tôi quyết định đến xem. 

Đến nơi chúng tôi rất ưng vì nhà còn mới, nằm trong con ngõ yên tĩnh, ngoại trừ việc phía ngoài đường lớn còn một vài nhà làm nhựa tái chế và nhiều điểm thu mua đồng nát trông khá nhếch nhác. Tôi hẹn vài hôm nữa sẽ đến đặt cọc để có thời gian tìm hiểu thêm nhưng chủ nhà nói sẽ không giữ nhà nếu tôi không đặt cọc ngay. Sợ hụt mất ngôi nhà giá mềm, chúng tôi xin đặt trước 10 triệu để giữ chỗ, hôm sau đưa nốt 40 triệu còn lại. 

ký hợp đồng môi giới bất động sản
Môi giới bất động sản chuyên nghiệp không chỉ tư vấn, hỗ trợ thủ tục pháp lý khi mua nhà mà còn giúp gia chủ định giá tài sản, thương lượng giá… Ảnh minh họa

Ngày hôm sau khi mang tiền đến tôi tiện ghé vào quán nước đầu ngõ hỏi han tình hình mới ngã ngửa về lai lịch ngôi nhà. Bà hàng nước tiết lộ chủ nhà này có con nghiện cờ bạc, giờ phải bán nhà trả nợ. Vấn đề là ngôi nhà này còn dính tranh chấp với người em, sợ anh bán nhà không chia chác, người này thuê đám giang hồ đến canh chừng gây khó dễ. Hơn nữa, so với mặt bằng xung quanh, giá căn nhà này cũng không rẻ như tôi nghĩ. Tôi dò hỏi thì giá ngôi nhà này chỉ 2,1 tỷ là hợp lý. Đây cũng là lỗi cơ bản của người lần đầu đi mua nhà như tôi, đó là không khảo sát mặt bằng giá xung quanh để biết mình mua đắt hay rẻ. 

Tiếc 10 triệu đã cọc nhưng không muốn sau này phát sinh rắc rối chúng tôi quyết định không mua ngôi nhà nữa. May cho tôi là số tiền đặt cọc không nhiều và kịp nắm được thông tin để “chạy làng”, nếu không tôi vừa phải mua đắt vừa có nguy cơ vướng vào tranh chấp với gia đình chủ nhà.

Vậy là sau gần nửa năm tìm nhà, chúng tôi mất nhiều thời gian công sức, cả tiền bạc mà vẫn công cốc. Cuối cùng tôi quyết định tìm hiểu và chọn được một môi giới đáng tin cậy. Đến cuối năm 2017, người này giúp tôi chốt thành công một ngôi nhà cũng ở quận Thanh Xuân, chấm dứt những tháng ngày vất vưởng tìm nhà. Năm 2018 người môi giới này còn giúp tôi lướt sóng thành công một lô đất nền ở ngoại thành Hà Nội thu được khoản lời 50 triệu.

Môi giới bất động sản là một mắt xích quan trọng của thị trường, đặc biệt là thị trường nhỏ lẻ, giúp kết nối bên bán và bên mua. Tuy nhiên do có những môi giới làm ăn chộp giật, thiếu chuyên nghiệp nên đã tạo ấn tượng không tốt với người mua nhà. Nếu không qua môi giới, người mua cần nhiều thời gian, công sức và phải kiên trì. Ngược lại, khi bỏ ra một khoản phí môi giới sẽ giúp rút ngắn được quá trình tìm kiếm. Ngoài ra, các môi giới chuyên nghiệp thường rất am hiểu địa bàn mình hoạt động, nắm được lịch sử rao bán, giao dịch của các bất động sản nên có thể tư vấn gia chủ tránh khỏi những rắc rối không đáng có và hỗ trợ các thủ tục pháp lý khi mua bán. Để chọn được môi giới chuyên nghiệp, người mua cần tìm hiểu kỹ về các sàn giao dịch, trao đổi trước với một vài môi giới để thăm dò kinh nghiệm, tác phong làm việc, tệp sản phẩm họ có… 

Với phần phí hoa hồng cho môi giới, đây là khoản thù lao trả công tư vấn, tìm kiếm sản phẩm, khớp nối giao dịch và hỗ trợ pháp lý… Hiện nay đa số các bên môi giới chỉ thu phí của bên bán, không thu phí của bên mua. Do đó, trừ khi môi giới đòi hoa hồng quá cao, còn lại bạn không nên tiếc khoản tiền này để giảm thiểu thời gian tìm hiểu, đi lại và các rủi ro pháp lý… khi mua nhà.

Ngọc Sương (ghi)

>> 10 lợi ích khi bán nhà thông qua môi giới
>> 12 điều cần hỏi môi giới trước khi mua nhà
>> Làm môi giới nhà đất, chỉ cần khéo ăn nói là có thể “hái ra tiền”?